
Bài văn 'lạ' và niềm khẩn thiết mong phụ huynh giật mình
Vào những ngày cuối tháng 1, VietNamNet nhận được thư của một cô giáo dạy văn. Thư viết: "Đây là toàn bộ bài văn của một học sinh lớp 11. Bài văn được viết trên lớp trong 1 tiết, là bài viết số 5 theo phân phối chương trình của Bộ GD-ĐT. Tôi rất bất ngờ và cảm thấy cần chia sẻ với các bậc phụ huynh. Các vị hãy đọc đi để có được dù chỉ là một lần giật mình".
Là giáo viên bộ môn, cô giáo này chưa kịp tìm hiểu rõ gia cảnh học sinh nên đã đưa bài văn cho thầy chủ nhiệm và nhờ thầy có biện pháp trao đổi với bố cháu. Dù đã gặp riêng học sinh và có những lời phê chí tình, chị vẫn cảm thấy lo lắng vì đã từng biết có một học sinh nữ khi gặp rắc rối gia đình đã uống thuốc ngủ tự tử.
"Nếu các bậc làm cha làm mẹ không chú ý tới diễn biến phức tạp của tâm lý lứa tuổi này, họ có thể đánh mất con trong gang tấc" - cô giáo viết.
Dưới đây là nội dung bài văn "lạ" và lời phê của cô giáo:
Đề bài: Anh (chị) hãy trình bày suy nghĩ về vai trò của gia đình.
Bài làm
Gia đình là một thành phần quan trọng không thể thiếu của mỗi chúng ta. Nó vừa là điểm khởi đầu cũng là nơi kết thúc của một đời người.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: "Gia đình là tế bào của xã hội". Thật vậy, đó là nơi nuôi dưỡng, chở che cho mỗi chúng ta từ khi còn bé cho đến lúc lớn, nó luôn ở bên cạnh ta, nâng niu che chở cho mỗi chúng ta. Gia đình là nơi nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi người. Tất cả chúng ta ngồi đây ai cũng đã, đang và sẽ có một gia đình mà chắc rằng nó sẽ không bao giờ được như tôi mơ ước.
Trong quá khứ, tôi đã từng có một gia đình, nơi đã nuôi dưỡng, che chở cho tôi từ lúc mới lọt lòng. Tôi sống trong tình yêu thương, đùm bọc của bố mẹ. Tôi sống, sống trong sự quan tâm, sống trong sự chở che... Rồi dần dần, càng ngày tôi càng núp trong một cái bóng, cái bóng của chính tôi. Chẳng có gì tôi phải đụng tay đến, tôi chẳng được làm những gì mà mình thích. Tất cả phải theo ý bố mẹ...
Bố vẫn thường dạy tôi về cách sống, cách làm người... Nhưng thử hỏi đã bao giờ tôi được làm chính tôi... Tôi luôn tự tạo cho mình một cái vỏ bọc để che giấu đi con người thực sự của mình. Mọi người thấy tôi hay cười... nhưng có ai biết, đó chỉ là những nụ cười giả tạo mà tôi cố gắng để che giấu đi nỗi đau của chính bản thân mình... Tôi đã từng ghét chính cuộc sống đó. Nhiều lần, tôi đã cố gắng để thoát ra khỏi cái vỏ bọc ấy. Nhưng rồi, tôi lại càng tiến sâu hơn.
Một ngày nọ, tôi phát hiện ra, bố tôi, người mà luôn che chở, dạy bảo cho tôi lại là một người... một người mà tôi...khinh bỉ... Đúng là cha nào con ấy... Tôi tự tạo vỏ bọc cho mình để che giấu con người thật của tôi. Bố tôi cũng thế, ông đã tạo ra cho mình một cái vỏ bọc thật hoàn hảo để che giấu con người mình, lừa gạt tất cả, và cả tôi.
Tôi sống vì cái gì??? Gia đình ư? Nhiều lúc tôi đã dẫm đạp lên nó... Tôi tự tách mình khỏi gia đình, và tách ra khỏi chính bản thân tôi. Tôi hoàn toàn là một con người khác...
Nhiều lúc chán cuộc sống giả tạo đó, tôi đã tìm, tìm đến một nơi, một nơi mà ở đó không có sự giả dối, và hơn cả, tôi được làm chính tôi: THẾ GIỚI ẢO. Dẫu biết rằng, tất cả chỉ là ảo, nhưng những gì tôi có thật gấp trăm nghìn lần cái thế giới mà tôi sống.
Ở đó, có người mà tôi yêu, có sự quan tâm, có tất cả những thứ mà thế giới thật đã có, hoặc không có... Tôi đã tìm lại được tiếng cười, cười một cách thật tự nhiên. Có những buổi offline làm tôi nhớ mãi...
Một phút xa nhau vạn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ.
Lạ thật, tôi đã từng mơ về một hạnh phúc được sống trong một gia đình thật, nhưng không ngờ đó chỉ là ẢO... Nhưng không sao, có lẽ đối với tôi đó cũng là một cái gì đó, một thứ gì đó thật khác biệt...
Thật lạ, hôm nay, ngày tôi viết bài văn này cũng là ngày kỉ niệm, ngày chúng tôi gặp nhau trong một gia đình (ẢO)... Nhưng tôi đang cố gắng gìn giữ một cái gì đó, dù biết nó chỉ là ẢO và lời nói có thể là giả tạo nhưng ít ra có còn hơn không. Hơn cả, tôi được làm chính tôi. Tương lai, một ngày nào đó tôi cũng sẽ có một gia đình. Gia đình đó sẽ như thế nào đây?
Gia đình... Không biết đối với các bạn, đó là gì? Nhưng đối với tôi, nó là một cái gì đó mà có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ với tới được.
Lời phê của giáo viên:
Em đừng nhìn mọi việc theo chiều hướng tiêu cực thế! Nếu quả thực gia đình em có những rắc rối, bố mẹ em có những sai lầm thì chưa chắc đã do họ muốn thế, hoặc cũng có thể họ phải chịu những áp lực nào đó mà hiện nay, em chưa thể hiểu hết được.
Và đã bao giờ, em nghĩ rằng gia đình là của em, chính bản thân em cũng cần có trách nhiệm vun đắp, xây dựng? Đã bao giờ, em thử mạnh dạn nói chuyện với bố mẹ, bày tỏ những suy nghĩ của mình? Biết đâu, vì sự nghiêm túc của em mà bố mẹ sẽ đổi thay...
Trong trường hợp xấu nhất, nếu em không thể thay đổi được điều gì, nếu em không thể có một gia đình như mong muốn trong hiện tại, thì em vẫn có thể bằng nỗ lực và tấm lòng mình để vun đắp, xây dựng một gia đình như em mong muốn trong tương lai - khi em đã trưởng thành.
Hãy tin rằng, cuộc sống sẽ mỉm cười với những ai biết cố gắng. Cô mong em có thể bình tâm và tìm thấy niềm hạnh phúc thực sự.
Cô giáo của em.
Ban Giáo dục báo vietnamnet.vn
Ý kiến bạn đọc
Một bài viết, với cách hành văn rất chuẩn. Chỉ tiếc một điều : suy nghĩ của em được đưa lên trang giấy nhưng suy nghĩ của em chưa chắc đã được nói ra bằng lời đối với gia đình mình. Đã khi nào em nghĩ, mình phải có trách nhiệm với gia đình chưa ? Em hãy quay lại với cuộc sống hiện tại, không nên sống với thế giới ảo mà mình tạo ra. Các thành viên trong gia đinh tạo ra tế bào của xã hội, trong đó có em.
Phạm Tiến Tiễn, BMT, gửi lúc 03/02/2010 12:33:30
Đọc bài viết trên của cháu bé chú thật cảm thông, chú cũng như bố mẹ cháu, đã trải qua tuổi trẻ như cháu bây giờ, cũng có khi chú nghĩ tại sao gia đình không cho mọi thứ chúng ta muốn, khi lớn lên cháu sẽ hiểu, cuộc sống tốt đẹp luôn là cái đích để ta hướng tới, mỗi con người đều có những mặt tốt và xấu, cháu cũng vậy bố mẹ cháu cũng vậy sự dậy dỗ chỉ có tác dụng thể hiện cái tốt của mình thôi . Người xưa nói nhân vô thập toàn , có thể cháu không thể chấp nhận mặt xấu của bố cháu nên có những phản ứng hơi thái quá . Cháu có thể tâm sự cùng mẹ cháu hay một người bạn thân để có những đánh giá đúng hơn về bố cháu. Bản thân cháu hãy tích cực vận động thể thao , tham gia các công việc nhà , cha sẻ với bố mẹ những lo toan của đời sống và đừng suy nghĩ quá bi quan về mình mọi người như vậy . Chúc cháu mau tìm lại được chính mình .
,
Thanh Như, NInh Thuận, gửi lúc 03/02/2010 10:30:29
Cá nhân tôi xin trân thành cảm ơn Cô giáo và em học sinh của cô đã viết một bài văn thật đặc biết và xuất sắc.
Ở lứa tuổi của em có một cái nhìn thực sự đã phản ánh được bức xúc hiện nay trong xã hội ta. Em đã dũng cảm liên hệ và viết lên được bài văn mà nhiều bạn trẻ có thể nghĨ được nhưng chưa dám viết. Đấy là điểm yếu của nền giáo dục trong việc học và hành. Chúng ta đang nghe những bài viết theo chiều thuận ở một góc độ rất hẹp của xã hội sau con mắt của các em. Chưa được nghe tâm tư tình cảm thật mà chỉ bóng bảy chạy theo thành tích chưa khơi giậy được những sở đoản của mỗi cá nhân học sinh trên ghế nhà trường đấy thiếu xót rất lớn trong việc dạy và học. Phải nói là em là người có tài trong sử dụng ngôn từ, câu cú, Viết để mọi người đọc chú ý ngẫm nghĩ từng câu , phản ánh về xã hội ta trong mọi việc đều còn có nhiều khiếm khuyết và phải nói là rất nhiều. Tôi hiểu em định nói gì với chúng ta và với tất cả mọi người đang sống học tập và làm việc, xây dựng phát triển kế.... Bai văn đó em đã liên hệ đến bản thân em, đấy quả thật là để mọi người phải chú ý và lấy điều đó điều chỉnh hành vi của những người có cách sống không đúng với chính mình và không vi người khác. Anh mong rằng em sẽ thành đạt trên phương diện là một nhà báo có ngòi bút thật sắc nét trong việc phản ánh sự thật trong xã hội ta hiện nay. Chào cô và Anh chúc em có nhiều đột bién trong học tập và như những bài văn như vừa qua.
,
nguyen van tuan, gửi lúc 03/02/2010 08:43:24
Tôi năm nay đã là 50 tuổi. Tôi cũng thật sửng sốt khi đọc bài văn trên.
Bạn trẻ ạ: theo tôi Trong cuộc đời này không có cái đúng và cái sai chỉ có cái hợp lý và không hợp lý mà thôi. Việc bố mẹ giáo dục con cái nên người là việc làm hợp lý cho dù trong cuộc sống họ còn những khiếm khuyết. Có nhiều việc bố mẹ biết mình làm như vậy là chưa tốt nhưng họ không muốn con mình làm theo đó lại là việc làm tốt. Trên đời này không ai tránh khỏi những khiếm khuyết, cổ nhân nói:" Nhân vô thập toàn" điều cơ bản là bạn trẻ phải biết:" gạn đục khơi trong" . Nếu vì những cái người lớn chưa làm vừa lòng bạn mà bạn buồn và có thái độ như trên thì bạn thử nghĩ xem việc làm của mình như thế nào?
Bạn trẻ thân mến!!!
Vẫn biết hiện nay từ tự do đã bị các bạn trẻ hiểu sai đi rất nhiều. Nếu suy nghĩ tự do kiểu của bạn thì xã hội không cần luật pháp nữa. Bạn hãy cố gắng bằng lòng với hiện tại, thương những người xung quanh hơn và cố gắng phát triển mọi mặt thì tự nhiên đầu óc của bạn sẽ thanh thản hơn, thấy mọi người xung quanh gần gủi hơn, cuộc sống sẽ bình lặng hơn. Cái :" chính tôi của bạn" là cái đòi hỏi mang tính bản năng mà con người cần phải điều chỉnh đấy. Hiện nay bạn đang bị một thế lực thôi miên mà bạn không biết đó là thế giới ảo. Ở đó bạn có quyền lực, muốn gì được nấy , không ai quở trách bạn, ở đó họ đã khai thác hết bản năng của con người bằng sự hiếu thắng, sự tự do không khôn khổ trái với quy luật xã hội loài người. Bạn sống vì cái gì ư? bạn hãy thử sống vì những người xung quanh xem! Đừng vì cái tôi nhiều quá bạn ạ!
Mấy lời ít ỏi gửi tới bạn trẻ như vậy, mong rằng bạn hãy từ bỏ thế giới ảo và suy nghĩ lại. Nếu bạn không từ bỏ được thế giới ảo trong một thời gian gần thì tôi mạo muội nói cho bạn biết là cuộc đời bạn sẽ gặp nhiều ngang trái và sẽ không ai tôn trọng bạn cả
,
Phan dsoãn Đuồng, đak lak, gửi lúc 03/02/2010 08:39:44
" Gia đình là tế bào của xã hội ". Không phải tất cả các tế bào đều bị thoái hoá. Xã hội là bao hàm những gì đã xẩy ra trong cuộc sống, có cái tốt, cái xấu... Muốn loại trừ những tế bào thoái hoá, bản thân mình phải là một trong những nhân tố tạo nên tế bào tốt. Khi cháu đã biết phân biệt giữa các tốt và cái xấu trong thành viên gia đình, thì chắc chắn lớn lên, sẽ tạo lập một tế bào tốt cho xã hội, Và cháu không thể sống trong thế giới ảo vì nó là mầm móng triệt tiêu sự phấn đấu của cháu. Chúc cháu thành công trong học tập, và cuộc sống
Nam, Phan Thiết - Bình Thuận, gửi lúc 03/02/2010 08:29:15

