Bài học từ cái chết của một người trẻ - Tác giả: Nguyễn Lam

Nếu ngày hôm qua bên cạnh những chăm sóc, yêu thương, H được bố mẹ báo trước về một môi trường mới với những mối quan hệ phức tạp và những cám dỗ luôn rình rập; nếu bố mẹ dạy H cách đón nhận và biết đối diện với nó thì H đã không quá ngỡ ngàng, hụt hẫng mà rất có thể H đã bình tĩnh hơn để đón nhận nó một cách dễ dàng. Giá như H được học cách ứng xử thế nào khi đứng trước khó khăn và phải biết chia sẻ, vượt qua nó thế nào khi phải đối diện với nó, thì hôm nay H đã có thể lạc quan, vững vàng mà tìm cho mình một cách giải quyết khác chứ không phải là một cái chết đau lòng không đáng có như H hôm nay.

Hàng ngày, chúng ta vẫn nói đến những tệ nạn, những hệ lụy của một xã hội hiện đại, của một lối sống không lành mạnh, thiếu sự quan tâm, chăm sóc đã dẫn đến những con đường phạm tội, những nhận thức sai lầm, những hành động dại dột của những thanh niên hay những cô cậu học trò tuổi mới lớn.

Mỗi khi có một thanh niên hay một học trò nào đó bị bắt vì phạm tội ăn cắp, cướp của hay giết người, hay gần đây có kiểu hành xử tiêu cực như tự tử, hành xác của những học sinh, sinh viên khi không vượt qua được những sang chấn tâm lý đầu đời thì cái nguyên nhân sâu xa vẫn là từ gia đình, nhà trường và xã hội. Bố mẹ mải mê kiếm tiền, bố mẹ ly hôn, do ảnh hưởng từ môi trường, do không được ai quan tâm mà chúng đã theo bạn bè học đòi, bắt chước rồi bị rủ rê, lôi kéo... Có hàng nghìn lý do để giải thích cho cái lý do phạm tội của con trẻ, mà trong những lý do ấy thì lý do nào cũng khiến những ông bố, bà mẹ có lương tâm phải đau lòng, phải suy nghĩ về cách giáo dục, về trách nhiệm, sự quan tâm, chia sẻ của mình khi sự việc đã rồi.

Vậy còn những đứa trẻ được quan tâm, chăm sóc quá kỹ càng thì sao? Tại sao chúng vẫn mắc những sai lầm. Và khi đứng trước những sai lầm ấy, chúng đã làm gì?

Là sinh viên năm thứ nhất của ĐH Bách khoa Hà Nội, H được biết đến như một học sinh điển hình của một trường cấp III thuộc huyện Ứng Hòa, Hà Nội. Gia đình, bạn bè, nhà trường ai nấy đều tự hào khi nhắc đến cậu học trò ngoan hiền, học giỏi nổi tiếng cả vùng này. Gia đình không khá giả, nhưng H cũng như các bạn cùng lứa tuổi đến trường với biết bao niềm vui và những mơ ước giản dị. Không đua đòi, không sành điệu, không điện thoại đắt tiền, không chơi game... tất cả tệ nạn với H đều là "không". H trong sáng, sạch sẽ như tờ giấy trắng và an toàn trong sự chăm sóc cực kỳ kỹ càng của gia đình. Từ việc ăn, ngủ của H cũng luôn được mẹ giám sát, quan tâm chu đáo. H không phải làm bất cứ công việc gì ngoài việc học, ăn và chơi. Thậm chí đi ngủ mẹ còn phải mắc màn, đi tắm mẹ còn pha nước...

Sự chăm sóc quá kỹ càng, chu đáo của bố mẹ, gia đình và một môi trường trường lớp quá trong sạch, không va vấp, không tệ nạn cộng với những tâm hồn bạn bè trong sáng, vô tư, không ganh tị, không tính toán đã cho H một cuộc sống quá an toàn.

Ngày bố mẹ H được công an mời lên nhận xác con cũng là cái ngày bố mẹ H đau đớn vật vã cố tìm ra nguyên nhân dẫn đến cái chết tức tưởi của con trai mình. Nguyên nhân là do H nghiện game, phải học lại nhiều môn, bị nhà trường đình chỉ học, buồn chán và không tìm được lối thoát nên H đã tìm đến cái chết. Nhưng bố mẹ H không tin điều đó, con trai bà chăm học lắm, nó ngoan lắm, biết nghe lời bố mẹ lắm, nó không thể bỏ học chơi game được. Bà đâu biết rằng những niềm tin, những hi vọng mà bà đặt nơi H cũng giống như bao người mẹ khác đặt nơi con cái khi con lên thành phố theo học. Đó cũng từng là những đứa học trò rất ngoan, là học sinh điển hình của trường. Nhưng nó cũng giống H - con trai bà - từ một đứa trẻ nông thôn ngỡ ngàng trước môi trường đông đúc đầy cám dỗ nơi thành phố, rồi môi trường bạn bè, những tính toán, ganh tị... mà cảm thấy hụt hẫng, thất vọng rồi chán nản, học đòi để đến khi bế tắc. Có đứa thì biết vượt qua. Nhưng đứa lại yếu đuối do chưa từng bị va vấp, mà không thể vượt qua được bản thân, không vượt qua được cái bóng của một hình tượng cộng thêm sức ép về tâm lý từ gia đình, bạn bè, nhà trường mà đã phải tìm đến cái chết.

H hôm nay cũng có thể vì không muốn xóa đi hình mẫu điển hình của một cậu học sinh giỏi nổi tiếng một thời, hay vì H sợ hãi không dám đối diện với gương mặt tràn đầy kỳ vọng, chờ đợi ngày vinh danh của cậu con trai cưng khi tiễn con lên trường của bố mẹ H mà H có hành động dại dột như vậy. Có thể chúng ta sẽ cho rằng đó là cách lựa chọn, cách hành động ngu ngốc nhưng một đứa trẻ nếu được chăm sóc quá kỹ về môi trường, vật chất mà lại không được trang bị đầy đủ những kỹ năng sống thì chuyện buồn hôm nay rất có thể xảy ra lắm chứ.

Trong xã hội hiện nay, những cậu ấm cô chiêu được cách ly trong một phòng riêng, được trang bị đầy đủ những thiết bị, công nghệ hiện đại chỉ để dành cho việc học tập của các em. Hàng ngày, các em chỉ biết đến trường, về nhà lại làm bạn với gian phòng của mình, ít giao tiếp với bạn bè, mọi chia sẻ đều là trong gian phòng riêng, với những thiết bị học tập. Chính vì vậy mà khi gặp phải những thay đổi trong tâm lý, những vấn đề trong học tập, hay những mâu thuẫn bạn bè, tình cảm, các em đã không tự tìm được cách giải quyết dẫn đến tâm lý thất vọng, bất cần, mất niềm tin vào bản thân và cuộc sống, thậm chí có em còn bế tắc không vượt qua được bản thân mình mà tìm đến cả cái chết.

Tình yêu thương mà cha mẹ dành cho con cái là không gì có thể so sánh, nhưng đôi khi chúng ta đã không hiểu hết được những việc chúng ta đang làm có thật sự là tốt nhất cho con cái hay không. Bên cạnh việc chuẩn bị cho con cái một môi trường sống lành mạnh, một cuộc sống đầy đủ thì chúng ta cũng nên trang bị cho các em tư tưởng, tâm lý vững vàng. Chúng ta có quyền kỳ vọng, đặt niềm tin vào những mầm non do mình nuôi trồng, nhưng chúng ta cũng đừng nên tạo áp lực, gây tâm lý lo sợ mà hãy biết bao dung, chấp nhận giúp đỡ, chia sẻ và truyền vào chúng những tư tưởng lạc quan để chúng có thể đủ tự tin, mạnh mẽ vượt qua những khó khăn đầu đời.

Chuyện của H là một câu chuyện buồn, nhưng cũng là một bài học. Bố mẹ H dành những yêu thương, chăm sóc hết mực cho H không phải là lỗi, họ đã dành tất cả những gì tốt nhất có thể cho H. Giá như H cứ hư hỏng, nghịch ngợm, học dốt, đua đòi đi thì họ lại không bất ngờ, không đau đớn đến thế. Nhưng H lại ngoan quá, trong sáng quá. H là cả niềm tự hào, niềm hi vọng của bố mẹ, của thầy cô, bạn bè nên việc họ không thể chấp nhận cái chết của H cũng là điều dễ hiểu.

Chỉ có thể nói, nếu ngày hôm qua bên cạnh những chăm sóc, yêu thương, H được bố mẹ báo trước về một môi trường mới với những mối quan hệ phức tạp và những cám dỗ luôn rình rập; nếu bố mẹ dạy H cách đón nhận và biết đối diện với nó thì H đã không quá ngỡ ngàng, hụt hẫng mà rất có thể H đã bình tĩnh hơn để đón nhận nó một cách dễ dàng. Giá như H được học cách ứng xử thế nào khi đứng trước khó khăn và phải biết chia sẻ, vượt qua nó thế nào khi phải đối diện với nó, thì hôm nay H đã có thể lạc quan, vững vàng mà tìm cho mình một cách giải quyết khác chứ không phải là một cái chết đau lòng không đáng có như H hôm nay.

Nguồn tin báo tuanvietnam.net

Lượt xem: 3402