Những người nghiện Internet

Internet trở thành một phần quan trọng trong đời sống của người Pháp, đến mức nhiều người không thể hình dung được cuộc sống không có mạng. Tuy nhiên cũng có những người tự nguyện cai nghiện internet bằng cách cắt hợp đồng thuê bao...

Lúc ban đầu chỉ là sự khó chịu. Trang web không chịu nạp; trước mặt chúng ta là màn hình màu trắng; không kết nối được internet… Chúng ta xoay ra làm việc khác. Sau đó thì có kết nối. Thế nhưng, nếu kết nối vẫn bị đứt thì sao? “Tôi đã mất kết nối internet từ 3 tháng nay rồi – Anh Adrien Klein, 33 tuổi, kể lại – Khi đó, tôi chưa kết hôn và cả ngày tôi vào mạng. Máy tính được tôi sử dụng để xem tivi và báo hàng ngày… Sau đó tôi chuyển đến căn hộ mới và tôi không có kết nối internet. Đó quả thật là một cú sốc. Tôi không biết phải làm gì. Tôi thật sự buồn chán, thất vọng…”.

Internet đúng là đang thay đổi cuộc sống của chúng ta. ít nhất là một số người trong chúng ta. Theo Viện Nghiên cứu kinh tế và thống kê quốc gia Pháp, 59% dân số và 80% số gia đình có con nhỏ có thuê bao internet. Hơn một nửa dân số Pháp cho rằng internet là có ích lợi trong cuộc sống thường nhật. Từ năm 2001, mỗi năm có thêm 3 triệu người sử dụng internet mới. Đó là một tốc độ gia tăng khác thường. Đối với những thanh thiếu niên trong độ tuổi từ 12 đến 25, mạng internet là nguồn thông tin và giải trí cơ bản, vượt xa cả tivi. Ông Jean – Charles Nayebi, tác giả cuốn sách “La Cyberdépendance en 60 question” (Tạm dịch: 60 câu hỏi về sự phụ thuộc ảo) ước tính tại Pháp có gần 8% số người “nghiện nét”. “Từ khi tôi không có kết nối internet, tôi cảm thấy rất trống vắng” - Ông Maurice Morea, một người về hưu, cho biết – Trước đây khi còn đi làm tôi thường xuyên truy cập vào internet. Tôi còn cài đặt cả chương trình Google Earth. Bây giờ thì tôi buộc phải quan tâm đến việc khác. Tôi đã mua quyển sách về trò chơi sudoku, nhưng nó không thay thế được internet”.

Ngoài tâm trạng thất vọng, còn xuất hiện những khó khăn khác trong cuộc sống thường ngày. “Những công việc mà lẽ ra có thể giải quyết một cách đơn giản thì nay lại trở nên phức tạp hơn và chúng tôi phải chịu đựng. Ngày nay, khi muốn mua vé tàu, tôi phải ra tận đại lý. Đại lý gần nhất cũng cách chỗ tôi ở 25 kilômét” - Ông Maurice Morea phàn nàn.

Kết nối ADSL vẫn chưa có tại vùng núi Pyrenees. Chẳng hạn ở thị trấn Estaing. Ông Michel Bourdon, một người về hưu, cho biết: “Tất cả bạn bè tôi ở nơi khác đều đã có đường truyền internet ADSL, trừ chúng tôi”.

Ông Jaime Andrew, chủ khu cắm trại Nature ở Pyrenees, tỏ ra không bình tĩnh. Suốt cả năm ông làm việc với các đối tác nước ngoài, chủ yếu từ Hà Lan. “Nếu tôi nhận được một thứ gì đó “nặng” hơn email bình thường, thì việc mở file chiếm mất của tôi hàng giờ liền”. Người dân ở Pyrenees đã làm mọi cách: kiến nghị, khiếu nại, đề nghị France Telecom cấp thuê bao chung cho 300 gia đình, rồi thậm chí dọa không sử dụng điện thoại… nhưng không có kết quả gì.

Đây có phải là vấn đề riêng của những người giàu? Không hẳn vậy! “Sự phân tầng xã hội dựa trên nguồn gốc từ internet, có tính chất hai mặt - Ông Serge Tisseron, nhà tâm lý học, tác giả cuốn sách “Virtuel mon amour” (Thế giới ảo – tình yêu của tôi) giải thích – Chúng ta có sự phân chia người truy cập theo cước truy cập, cùng với sự phân hoá thế hệ. Một số người không có internet, bởi họ không quan tâm. Đôi lúc, những người cao tuổi cũng muốn vào mạng, nhưng họ không hiểu các lệnh, nhầm lẫn các phím…” Có Sylvia Fabre, trường trung học Hourtin cho biết: “Càng ngày càng có nhiều giáo viên yêu cầu học sinh tìm thông tin nào đó trên internet. Nhưng không phải tất cả học sinh đều có kết nối internet ở nhà. Đặc biệt là những em trong gia đình không khá giả”. Em Tristan, 13 tuổi, học lớp 5 ở Eysines, cho biết: “Nhà em không có internet. Em phải tìm cách khác. Em đến Trung tâm tài liệu và thông tin, nhưng ở đó không phải lúc nào cũng có chỗ trống. Cần phải chờ thì mới được sử dụng máy tính”.

Tuy vậy, một số người (nhìn chung là những người có kết nối internet tại nơi làm việc) quyết định không sử dụng hoặc “cai nghiện” internet. Chị Isabelle Sonat, một bà mẹ độc thân nuôi 2 con nhỏ (8 và 12 tuổi) ở Medoc là một ví dụ. Chị nói: “Tôi ngừng sử dụng dịch vụ internet vì lợi ích của các con tôi. Tôi không thể nào hạn chế được thời gian chúng ngồi trước màn hình. Toàn bộ thời gian rảnh rỗi là chúng dành để lên mạng. Do vậy, tôi quyết định không trả tiền thuê bao nữa. Lúc đầu chúng tôi cũng cảm thấy nặng nề vì thiếu internet, nhưng không còn cách nào khác”. Ông Serge Tisseron, nhà tâm lý học, cho biết: “Một số người từ bỏ internet vì họ sợ bị nghiện. Đó là những người dành quá nhiều thời gian lên mạng hoặc là những người bị cám dỗ bởi những cạm bẫy trên internet (những trang web độc hại)”.

Anh Antoine, 32 tuổi, nhân viên nhà băng ở Chateu – Thierry, cho biết: “Bây giờ tôi đã không còn nối mạng ở nhà nữa rồi. Lúc ban đầu tôi cảm thấy rất khó chịu. Nhưng rồi tôi tìm được những hình thức giải trí khác. Tôi đi dạo nhiều hơn, sửa chữa lau chùi ô tô nhiều hơn.. Khi thật cần thiết thì tôi mới ra quán cafe – internet để vào mạng…”

Phạm Văn Minh (Theo báo nước ngoài)

Lượt xem: 3509